Gedichte Vietnamesisch

Gedichte von Karl Lubomirski, übersetzt in die vietnamesische Sprache.

CÁI THIỆN, CÁI ÁC

Cái Thiện

Cái Ác

Hai đường song song

Giao điểm ở vô cùng.

CHIẾC GIỎ TƯ TƯỞNG CỦA TÔI

Chiếc giỏ đựng tư tưởng của tôi

Giờ trống rỗng

Tôi khoắng tay xuống đáy

Và lại tìm được – tôi.

TÔI Ở CÁCH XA TÔI

Tôi ở cách xa tôi,

Xa đến nỗi, nếu em không đến đó,

Không cuộc đời nào đến được với tôi đâu.

NHỮNG CÁNH HOA CỦA ÁNH MẮT EM

Những cánh hoa của ánh mắt em

Trên nấm mộ tình yêu mới đắp

Mọc lên từ nước mắt

Và mùi hương sẽ lại vô duyên

Giống như anh và em?

KHI NHỮNG CUỘC TRÒ CHUYỆN

Khi những cuộc trò chuyện nhỏ nhẹ bằng điện thoại

Còn xe duyên

Anh với em,

Thì những kỷ niệm hạnh phúc

Như chim én, hợp đàn, đậu thành hàng,

Trước khi chúng hân hoan

Bay về phương Nam

Cuộc đời của chúng ta.

GÓC NHÌN CHÂU ÂU

Đọc báo,

Những người khác đói,

Đọc báo,

Những người khác chết,

Đọc báo,

Và đã chết.

MỈM CƯỜI

Mỉm cười, hãy đợi anh,

Mỉm cười, hãy chờ anh,

Anh sẽ đến

Nhưng chưa biết khi nào,

Cần bao nhiêu bóng tối

Cho một đêm vô tận?

ĐỜI

Nút dây thừng thắt vội

Gỡ ra vô cùng khó,

Nhưng dễ dàng chặt đứt.

HÃY LÀ CHÍNH MÌNH

Hãy là

Chính mình,

Làn nước nông

Chân lý

Chỉ mang nổi những cánh hoa.

SINH NHẬT

Sự ra đời đặt ta không thương tiếc

Trước ngưỡng cửa Cô Đơn.

Nơi đáy sâu của nó

Ta sẽ đánh mất mình.

BUỔI SÁNG

Trăng

Kéo đuôi áo dài óng ánh bạc

Ra khỏi biển,

Cõi vô tận

Lặng thinh

Đội vòng trang sức mặt trời

Lên mái đầu tăm tối của màn đêm,

Ngày mới bắt đầu.

QUÊ HƯƠNG

Nơi mỗi cái cây là anh

Mỗi áng mây là chị

Nơi bầu trời là cha

Và mặt đất là mẹ.

Nơi ta vẫn khóc thầm

Khi vui như khi buồn

Nơi người còn lặng lẽ

Ngắm mặt trời mặt trăng.

Quê hương, nơi duy nhất

Ta ước mong được chết

Dù phải chết sớm hơn

Nơi đất khách quê người.

MỘT NGÀY

Một ngày đậm mầu xanh lá cây

Và mầu xanh da trời

lặn chìm vào mắt tôi

Tôi biết mình đã sống.

Nhưng những huyệt mộ sâu

Của biết bao Hy vọng

Vẫn đợi chờ ánh sáng lạnh vầng trăng.

GỬI ENRICA

Những tòa tháp của giáo đường Hạnh Phúc

Ở nơi xa vời vợi,

Chỉ những ý nghĩ về em mới dám dấn thân

Bay những chuyến bay dài.

TẤT CẢ CHÚNG TA

Tất cả chúng ta đều có tên

Trong sổ vàng lưu niệm của Thời Gian

Ta nhầm lẫn phòng chờ của Tử Thần

Với cuộc đời đang sống.

HỒN TÔI THẤT NGHIỆP

Từ khi tôi cam chịu cảnh nghèo nàn khốn khổ

Tôi đã trở thành kẻ thuê lại cuộc đời

Và hồn tôi thất nghiệp.

NẾU SỰ KHỐN CÙNG

Nếu sự khốn cùng khiến bạn tiêu tán đi phẩm giá

Như muối tan từ khoáng chất,

Nếu sự khiếp sợ sùi lên thành u bướu

Của Hy vọng,

Thì đừng quên

Giành tình thương cuối cùng của bạn

Cho ánh mắt trẻ thơ.

KHI ANH HÁM MỐI LỢI

Khi anh hám mối lợi của cuộc đời,

Cuộc đời đi qua anh.

HOÀN CẢNH

Chiếc máy ép tâm hồn

Ép ra sự Thất vọng

Từ những giọt lệ đã héo khô.

CHƯA BAO GIỜ CON THẤY

Chưa bao giờ con thấy các thiên thần

Nhưng mẹ ơi,

Chắc chắn họ phải vô cùng giống mẹ.

VẠN VẬT

Vạn vật đều cầu nguyện cho mình

Người cầu nguyện cho người

Thế nhưng – ai cầu nguyện cho Chúa,

Chúa cầu nguyện cho ai?

NHỮNG NGƯỜI ĂN MÀY

Họ rộng lượng đánh đổi sự yên bình lấy

Hai xu,

Khiến chúng ta giống người hơn

Hai xu.

NẾU TỰ DO CỦA ANH

Nếu Tự Do của anh

Chỉ là sự Hiện tồn vô nghĩa

Anh vẫn còn Hy vọng

Đưa mắt nhìn qua các chấn song.

CHỈ BẰNG THƠ

Chỉ khoác lên mình các bài thơ

Hồn tôi đứng

Giữa mùa đông tư tưởng.

THỜI GIAN

Thời gian phủ lên tầng tầng lớp lớp

Kỷ niệm đời tôi thành chuỗi hạt trân châu,

Không ai đeo.

NGÀY THƯỜNG

Buổi tối, đắp lên người tấm khăn choàng Lo Âu

Buổi sáng, cái lạnh của Nỗi Sợ đánh thức tôi tỉnh dậy,

Đôi khi niềm Hy vọng cũng dám đến với tôi,

Nhưng chỉ trong đêm, trong những giấc mơ thôi.

CÂY ĐỜI

Cây Đời tôi ra trái

Hoài nghi.

CÓ LẼ KHÔNG CÓ GÌ

Nếu tình em đi qua thửa ruộng hồn tôi

Đầy sỏi đá,

Có lẽ không có gì đâm chồi,

Không có gì xảy ra,

Nhưng mặt đất không còn lún nữa.

CUỘC TRANH CÃI

Em đã dựng một túp lều

Trên tình yêu của tôi,

Mảnh vườn phía sau

Biến thành nơi đổ ngôn từ phế thải

Nhưng

Ngọn tháp của những năm chung sống

Giờ đã rất cao và nguy hiểm

Nếu lung lay

Những viên ngói mỏng manh Hy vọng

Từ trên cao lao xuống

Vỡ Niềm tin tôi vẫn dành cho em.

TỈNH NGỘ

Mối tình chúng ta từng mơ ước

Nó đã giấu chúng ta, không nói đến cái chết của mình.

KHI CÃI NHAU

Tôi sẽ chất lên em sự kiên cường chịu đựng

Đến khi em gục ngã.

KHÔNG PHẢI BÓNG HÌNH EM

Em không chia sẻ bóng em

Cho người khác

Mà ánh sáng của em.

Ngoại trừ khi

Đời em là sa mạc.

SÁCH

Đừng trổ quá nhiều cửa sổ

Lên bức tường của anh,

Quá nhiều ánh sáng

Tường sẽ đổ.

CẢNH BÁO

Tâm hồn không mọc lại.

NHƯ EM

Cũng như em, tôi đi

Trên chiếc nạng

Qua khu vườn Kỳ vọng của mình.

TRỐNG RỖNG

Xã hội thịnh vượng trở nên trống rỗng

Hầu như tất cả bị thủ tiêu

Vì chúng ta dùng cái Tôi quá liều.

GỬI CÁC NHÀ GIÁO DỤC

Những nhánh cành chúng tôi trổ hoa nụ cười

Các người bẻ gãy rồi,

Còn mong gì cây đời ra trái?

TUỔI GIÀ

Treo trên sợi dây xâu những chiếc bánh mì

Ẩn phía sau sự chăm nom thù hận

Tuổi già

Nuôi dưỡng bạn bè mình

Bằng vụn bánh.

TRẠI TRẺ MỒ CÔI

Những đứa trẻ giữa màu xanh tươi mát

Những đứa trẻ trong các phòng reo cười

Những đứa trẻ không hề thiếu thứ gì

Những đứa trẻ không hề chờ đợi gì

Tâm hồn chúng

Nỗi buồn đã tha đi.

LƯU VONG

Quen nay đây mai đó

Vui nơi này, nơi nọ

Viết thư báo tin cho người thân

Không nhớ ra

Họ không còn sống nữa.

CHÚNG TÔI - NHỮNG NGƯỜI KHÔNG QUAN TRỌNG

Chúng tôi là sự dơ bẩn

Chừng nào còn bám vào giầy của các người,

là đất đai

Chừng nào còn nuôi sống các người,

là núi cao

Chừng nào còn nghĩ hộ các người,

là vực thẳm

Chừng nào còn chống đối các người,

Là Quê hương

Chừng nào còn chết hộ các người.

TRONG CÁC VÍ TIỀN

Đựng trong các ví tiền

Họ muốn lôi con người ra khỏi chúng ta để đưa đi

Đi đâu?

THÀNH PHỐ

Phía trên

Nhà cao tầng lại nhà cao tầng

Và mặt trời.

Phía dưới

Mầm cây trong bóng tối

Không thể nào mọc được.

NGƯỜI CHẾT

Người đời tháo rỡ các bức ảnh

Treo chúng vào hoài niệm

Phiền lòng vì những thứ không đâu

Người chết còn để lại

Trừ khi – đó là vàng.

SỰ TIẾN BỘ

Chúng ta chặt đứt tay

Số phận

Và tin

Không còn có số phận.

NHỮNG NGƯỜI MẸ

Được thần thánh hóa

Được tôn thờ

Được yêu thương

Được chịu đựng

Được xa lánh.

TÔI THƯƠNG CHO BIỂN

Tôi thương cho biển

Khoác trên mình tấm áo ngọc trai

Và rác thải của chúng ta.

MA TÚY

Cây trường xuân

Vây con cái chúng ta.

LẶNG LẼ

Lặng lẽ cầu nguyện cho em

Trước khi cơn giận ở nơi em tỉnh dậy,

Lặng lẽ lau khô gương mặt em

Trong ngọn gió ban mai,

Lặng lẽ rửa sạch vầng trán em

Khỏi những từ thô tháp,

Lặng lẽ tìm đến nơi

Em đã đánh mất mình,

Anh tìm được em.

TRONG THÀNH PHỐ CỦA TÔI

Trong thành phố của tôi có vạt cỏ xanh tươi

Các bông hoa đều tin

Mờ mờ là ánh sáng

Khí thải là khí trời.

Chúng mỉm cười.

NGÀY CỦA MẸ

Con đã không ngắt

Những bông hoa tím ở trong rừng

Con tặng mẹ

Sự sống còn của chúng.

EM

Nếu anh, giã từ tất cả, quay trở lại

Chỉ còn em

Một khoảnh đất

Duy nhất

Chốn điêu tàn,

Nơi đời anh tha hương

Lại đâm chồi, nẩy lộc.

TRONG TẤT CẢ NHỮNG MÁI TÓC XOĂN

Anh tìm em

Trong tất cả những mái tóc xoăn trên trái đất này,

Anh tìm mắt em

Trong tất cả những đôi mắt xanh trên trái đất này,

Tìm môi em, giọng nói

Và hơi thở của em

Anh tìm

Trong sắc xám những cánh đồng hoang hóa

Anh tìm

Cho đến khi ánh mắt nhìn vấp ngã

Chơi vơi dừng lại

Nơi có bông hoa sen cuối cùng

Trong hồ sen

Đó là em.

MÙA XUÂN KHÔNG CÓ EM

Lại một mùa xuân không có em

Dù đàn sẻ đồng vẫn rào rào vỗ cánh

Vẫn không có em mùa xuân này,

Anh từng biết đến nỗi buồn

Biết đến tầng không và các chuyến bay,

Nhưng hôm nay anh là một cái cây

Hóa đá,

Khiến cho mây trời và các vì sao

Sợ hãi chào anh.

CHIẾN TRANH

Máy tính điện tử tính toán được tất cả

Ngoại trừ lòng thương người.

PHỤC SINH

Người anh em cát bụi

Còn nhận ra tôi không?

ĐOÀN TÙY TÙNG NGÔN TỪ

Đoàn tùy tùng ngôn từ

Quỳ xuống lạy

Khi lời dối trá khoác hoàng bào

Đi qua.

NHỮNG CON BƯỚM

Bướm

Không phải đại bàng

Chinh phục đại dương.

GÓA PHỤ

Họ lau các ngôi mộ

Bằng bàn tay thô cứng,

Giận hờn cắm cuống hoa

Vào trong những chiếc bình,

Con mắt đen canh giữ

Không cho cỏ dại mọc,

Ánh mắt đầy ưu tư.

TRONG NHÀ THỜ

Trong các nhà thờ

Chim

Không hót.

BÊN VỆ ĐƯỜNG

Một bông hoa xanh nở bên vệ đường

Bầu trời không còn cô đơn nữa.

KHÔNG SỐNG QUA NGÀY

Không sống qua ngày

Sống thật

Rồi thành đất

Cho cây hoa tím xanh.

CHÚNG TA

Chúng ta đã lấy đi âm thanh của không trung

Đã cướp đi khoáng sản của Trái Đất,

Đánh cắp gam mầu tối của màn đêm

Cướp đi muông thú của rừng

Cá của nước

Tự Do của loài vật

Chúng ta lấy đi ý nghĩa của Tự Do

Hình dạng của sỏi đá

Mầu sắc và mùi hương của cây

lấy mất đi sức mạnh của dòng sông

Sức sống của biển

Sự tĩnh lặng của núi đồi

Sự trong sáng của vầng trăng

Sự uy nghi của vũ trụ

Chúng ta đã làm bao chuyện đó

Không ân hận, ăn năn?

LÒNG NHÂN TỪ

Lòng nhân từ

Quăng các con cá câu được về với nước

Để chúng lại đớp mồi, cắn câu

Và rốt cuộc

Chết đói vì rách miệng.

CHIM ÉN Ở KRAKỐP

Ở Krakốp chim én bay

Không cao hơn nơi khác,

Nhưng các cô gái nơi đây

Vẫn còn hái quả cây phúc bồn tử trong rừng

Tặng những người thân yêu nhất của mình.

BA LAN

Là nơi

Người ta chôn cất các nhà thơ

Bên cạnh các ông vua.

TỬ CẤM THÀNH

Trái tim cô đơn

Từng đập ở nơi này.

NGƯỜI TRUNG HOA

Họ mỉm cười sống cái khổ của mình

Mỉm cười

Cho đến khi chiều tắt.

BÊN EM

Bên em

Anh chết dễ dàng hơn.

QUAY QUANH MẶT TRỜI

Để quay quanh mặt trời

Làm một hành tinh

Là đủ.

AI RƠI RA KHỎI TRÁI TIM

Ai rơi ra khỏi trái tim

Ngã vào tay Thần Chết.

THỜI GIAN

Thời gian

Chiếc lá

Trong cây

Vĩnh Hằng.

CUỘC SỐNG LÀ

Một lá thư dài

mà Bất Hạnh

Gửi cho Hạnh Phúc.

HỌC KHÓ NHẤT

Học khó nhất là

Học mình thất bại.

NGHIÊNG MÌNH

Nghiêng mình trước một trái tim

Không phải hạ thấp mình.

SỰ BẤT TỬ CHẠY TRỐN

Sự bất tử chạy trốn kẻ tiểu nhân

Tìm đến người quân tử.

KHÔNG THỂ LÀM ÁNH SÁNG

Nếu bạn không thể làm ánh sáng

Cho một ai,

Cũng đừng làm bóng tối.

CÂY CẦU TÌNH YÊU

Cây cầu của Tình Yêu

Bắc qua sông Thù Hận

Mỏng manh và dễ gãy.

CHỈ CÒN MỘT BÀI THƠ

Chỉ còn một bài thơ duy nhất:

Nhịp đập của trái tim.

TÔI

Là bức rèm che

Không có cửa sổ.

CHIM ÉN

Một trái tim

Trong một nhúm lông tơ

Bay đến tận

Châu Phi

CÓ NHỮNG NGÀY

Có những ngày

Thật nặng nề

Nặng hơn mọi gánh nặng

Ta chỉ là đất

Chẳng gì khác hơn là đất

Không có nổi

Một đường cày.

GOETHE

Ông trở thành Ánh sáng

Những người khác

Bóng râm.

BUỒNG TIM CỦA TÔI

Buồng tim của tôi bây giờ trống rỗng

Những người từng đến ở

Đã bỏ đi

Đến nơi rộng lớn hơn.

ĐÔI CÁNH HÙNG MẠNH

Đôi cánh thế gian cực kỳ hùng mạnh

Nhưng không

Nâng lên nổi

Một trái tim u buồn.

ĐIỀU ƯỚC CHO MỘT NGÀY

Một mẩu bánh mì

Một lời nói đẹp

Và một chút ngạc nhiên.

TỪ BIỆT

Không lâu nữa đâu

Bụi sẽ phủ lên chiếc ghế ta ngồi.

Rèm cửa vẫn đung đưa

Khi ban mai gió thoảng,

Nhưng cỏ cây sẽ đưa mắt

Tìm ta,

Nơi vẫn vang lên những lời chào buổi sáng

Giờ tĩnh lặng,

Cái thời của chúng ta

Sẽ vỗ cánh bay đi.

CHA

Quần áo cha mặc

Mới nguyên

Khi cha chết.

Đôi giầy cha đi

Mới nguyên

Khi cha chết

Mới nguyên như

Quyền sống

của cha.

VĂN NHÂN

Lao vào lưỡi gươm của ngôn từ

Không chảy máu.

NHỮNG CHIẾC GAI TRONG TIM EM

Những chiếc gai trong tim em

Mọc ra ngoài

Hay chúng đâm vào trong?

EM LÀ KHU RỪNG

Em là khu rừng

Sẽ còn những con đường mới mở

Chạy qua.

DÙ CHÚNG TA CHẠY TRỐN

Dù chúng ta chạy trốn

Đến bất kỳ một ngôi sao nào

Thì nỗi Cô Đơn

Vẫn bám theo.

THIÊN ĐƯỜNG

Không bao giờ còn cô đơn nữa.

CÁC THIÊN THẦN

Cánh mòn vẹt hết

Sống giữa chúng ta

Không ai hay.

HÃY TRẬN TRỌNG

Thận trọng! Ông lão ơi,

Đừng để mình bị thương,

Ai sẽ chăm sóc ông

Thời buổi rối ren này?

NGƯỜI TÀN TẬT

Mỗi ngày

Mất một tiếng đóng khuy áo,

Mỗi ngày

Mất một tiếng mở khuy áo,

Vẫn: “Cám ơn,

Tôi khỏe!”.

MỖI NĂM MỘT LẦN

Mỗi năm một lần

Các thiên thần từ trên trời xuống trái đất,

Cây cối

Vì không biết khóc

Đã nở hoa.

EM LÀ

Căn phòng của tôi

Không có tường.

CHIẾC ĐINH MÓC

Một chiếc đinh móc tự xoay người

Bức ảnh rơi

Và tường được cứu rỗi.

CÁ HEO

Những chú cá heo nào

Sẽ chết ngạt

Trong internet?

TRÁI TÁO CUỐI CÙNG

Mong làm trái táo cuối cùng

Trên cây

Trong mùa đông giá lạnh

Những con chim sẽ tìm được niềm vui.

HẠNH PHÚC

Quả bóng bay

Bàn tay con trẻ

Ủy thác cho bầu trời.

MUỘN MÀNG

Đứng phía trên thung lũng

Của Tình yêu

Nhìn xuống

Quay đi

Lau khô

Mặt.

TẤT CẢ CHÚNG TA

Tất cả chúng ta

Đều là cây thập tự

Có một vị Chúa treo trên đó.

CÁC CÔ GÁI

Các cô gái

Mặc mỏng manh

Tối tối đứng đợi bên vệ đường

Từng là niềm tự hào của các anh trai

Là niềm vui của bao bà mẹ

Và họ khóc

Khi nắm bàn tay cha.

THẦN ÁI TÌNH AMOR

Là đứa trẻ

Mặc áo dệt từ những chiếc hôn.

TRÊN CÁC NẤC THANG

Trên các nấc thang

Hoài niệm

Ta đi vào Lãng Quên.

MỘT NGÀY TỐT LÀNH

Không dẫm chết một con sâu,

Không bẻ một bông hoa,

Không con ốc nào thấy ta thu mình lại,

Không một ai thấy ta phải cúi người,

Một ngày tốt lành

Thêu vào gam mầu tối

Chút ánh bạc lung linh.

KHÔNG LÀ GÌ

Không là gì hết cả

Đời là sự thoáng qua

Một đời đâu đủ sức

Hiểu hết một bông hoa.


aus:
Propyläen der Nacht
Gedichte
Zweite erweiterte Gesamtausgabe
Waldemar Weber Verlag Augsburg
ISBN 3-9808647-1-5

weitere Gedichte

Alle Gedichte auf Youtube

Amalfi

Andreas Hofer

Anfangs mp3

Anna Achmatowas Haus

Bei Siena משורר פיוט

Blauer Löwe

Casalpalocco

Central Park

Der Dichter

Der Himmel (Youtube)

Der Narr von Sestino mp3

Die Einen (Youtube)

Die Hoffnung mp3

Dodone

Ecris

Einsamkeit משורר פיוט

Erobringen

Europa (Youtube)

Fleurs

Flüchtlinge (Youtube)

Frühling ist (Youtube)

Gedichte Vietnamesisch

Goscie

Greek Shepherd

Herbst (Youtube)

Ich dank dir

Kinder von Damaskus (Youtube)

Leben

Licht

Licht 2

Licht Heimat

Madre

Muttertag

Nathalie

Nattens Propyleer

Partenza

Poésie

Poem

Poet (Youtube)

Porten. Dikt.

Resurrection

September 11, 2001

Sizilianische Stiege mp3

Sokrates Tod (Youtube)

Soviel du auch

Tage sind

Tagesgeschenk

Tibetanisches Gebet mp3

Tuscan Light

Tyroleraften

Waldweg (Youtube)

Weihnachten Bahnsteig Gedicht

Weihnachts Gedicht

Weihnachtsgabe

Ziemia Obiecana

ЖИЗНЬ I

ЖИЗНЬ II

ЖИТТЯ

КРАКОВ I

КРАКОВ II

МАТЕРІ

НИЩИЕ

ОПЫТ

ПОЕЗДКА В ПОЛЬШУ

ПРОХАННЯ

СВЯТАЯ НОЧЬ

ФРАСКАТИ ВО ВРЕМЯ ФЁНА

מה אתה יודע על געגועי השמש

文学家 奥地利

生日 文学家 奥地利 - Geburtstag

韵文 诗 文学家 奥地利

韵文诗 文学家 奥地利